LỖI CỦA AI? (Trích từ cô Nguyễn Phi Vân)

Nhiều bạn trẻ tôi gặp, rất bám víu vào chuyện lỗi của ai. Tôi thì, ghét nhất trước giờ là phải ngồi nghe cãi qua đổ lại lỗi của ai. Who cares? Ai quan tâm làm gì chuyện đó trời. Quan trọng là làm sao để hoàn thành mục tiêu đã đặt ra. Có vạch trần lỗi của ai mà mục tiêu không đạt được, công việc không hoàn thành thì cũng vô nghĩa, hại não và phí sức. Vậy, mà sao cứ bu vào?

Mỗi ngày, đã có quá nhiều thông tin, dữ liệu, chuyện bàn dân thiên hạ xập xình làm não nó quá tải rồi. Làm ơn thương nó, cho qua mấy chuyện không giúp gì được cho ai, tập trung vào hiện thực hoá mục tiêu. Làm xong đi. Làm được đi. Rồi muốn gì tính sau. Thời Covid này, sống còn mới là chuyện lớn mà. Tổ chức không còn, mất job thì tranh làm gì chuyện sai hay đúng? Mỗi người dẹp bớt 1 miếng ego, cùng nhau hướng về mục tiêu chung, về kết quả sau cùng, lợi mình ích người không sướng hay sao? Emo làm gì cho mất trắng?

Là bà già trải đời, Đông Tây các kiểu, nên tôi luyện não bắt sóng emo rất nhạy. Bạn hỏi tôi sao làm nhiều vậy mà vẫn ngủ đủ 7 tiếng/ngày? Là vì tôi không cho phép người khác có quyền xả rác nhà mình. Mấy thứ tiêu cực, không giúp gì được ai nghe chi cho mất ngủ. Cho nên, khi nghe đổ lỗi là tôi chặn lại, tua qua, hỏi giải pháp là gì, hết. Thiệt tình, là không có tâm sức và thời gian nghe đổ lỗi. Lỗi ai cũng được. Who cares? Cái tôi cần là giải pháp và kết quả. Rồi sau đó, mới đánh giá & xem xét sai sót nằm ở khâu nào, tại sao, là do khả năng nhân sự hay do huấn luyện, qui trình, vv. Sai chỗ nào hiệu chỉnh chỗ đó một cách khách quan, vì kaizen - liên tục cải tiến, không cần nghe đổ lỗi.

Cũng vì vậy, tôi không đánh giá con người qua sự thiếu vắng lỗi lầm, mà qua phản ứng của họ trong tình huống. Ai toàn lo đổ lỗi, gây gỗ mà quên bén mục tiêu, kết quả, tôi không đánh giá cao. Kẻ để cho cảm xúc dẫn dắt lạc mất đích đến sau cùng, họ chưa có bản lĩnh của người chinh phục. Người rất cool, giải quyết vấn đề linh hoạt để đạt được kết quả trước, xử lý nội bộ sau, họ là lãnh đạo, là hạt giống tương lai mà tôi luôn chú ý.

Ai trên đời này cũng có lúc sai lầm, dù là người chuyên nghiệp nhất. Tôi cũng thế. Bạn cũng thế. Nhưng người luôn chuyển động về phía trước, là người giữ cho mình không bị kẹt lại trong so đo lỗi lầm của bất kỳ ai, kể cả của bản thân.

Link bài gốc: https://www.facebook.com/NguyenPhiVanVietnam/posts/1437800926609661

5 Likes

Em thấy câu này hay nhất bài anh ạ “Kẻ để cho cảm xúc dẫn dắt lạc mất đích đến sau cùng, họ chưa có bản lĩnh của người chinh phục. Người rất cool, giải quyết vấn đề linh hoạt để đạt được kết quả trước, xử lý nội bộ sau, họ là lãnh đạo
Như tiến sĩ Lê Thẩm Dương đã từng nói “Cảm xúc là kẻ thù số 1 của thành công”.
Bài chia sẻ của anh rất hay ạ.

1 Like

Bài này trong mục Góc Nhìn sẽ phù hợp hơn nhé

1 Like

Anh Tú move vào rồi ạ